Thất пghiệp vì Cᴏᴠɪᴅ-𝟷𝟿, mẹ chồпg gửi cho dâu 30 triệu bảo: Cứ ăn tiêᴜ thoải mái, hết gọi mẹ

Được tài trợ

Góc khoe mẹ chồng ạ. Các chị đi làm dâu có sợ sống chung với mẹ chồng không? Riêng em lại thích sống cùng mẹ chồng. Em hợp mẹ chồng hơn hợp chồng ấy. Ngày trước lấy lão vì yêu song ở được với lão 6 năm nay lại là vì mẹ chồng đấy các chị ạ.

Em không có nói sai chút nào. Ngày trước em với chồng học cùng với nhau. Chúng em là từ bạn lên yêu. Thế nhưng cưới nhau về thì lão nhà em vô tâm, vô tính lắm. Đã thế vợ chồng lại khắc khẩu nên chẳng mấy khi nói chuyện được với nhau. Cũng may em có mẹ chồng kéo lại, bà mới nghỉ hưu, tính tình trẻ trung, sôi nổi thôi rồi, đến thanh niên như mình còn thua ấy.

Em còn nhớ ngày em mới biết tin có bầu. Khi ấy em vừa ra trường, hai đứa cũng chưa định cưới ngay song tí máy tí mẻ cuối cùng 2 vạch. Em sợ xanh mắt mèo, còn xấu hổ với đằng nhà anh nữa. Hôm hai đứa dẫn nhau về xin cưới, em ngồi im không dám ho he, mặt đỏ hơn ớt chín. Mẹ lão thấy thế chạy ra nắm tay con dâu tương lai:

“Bác đang mong có cháu nội quá trời. May có con giúp mẹ toại nguyện rồi”.

Được câu nói của bà mà em nhẹ lòng đi bao nhiêu. Cũng từ hôm ấy, bà chăm em lắm. Chưa cưới mà cứ nấu cháo, hầm chim bắt con trai mang sang nhà cho em ăn như đúng rồi. Thi thoảng còn dúi cho vài triệu bảo để mua váy bầu, mua sữa nữa chứ.

Tới khi em chính thức về làm dâu thì bà chiều em thôi rồi các chị ạ. Sáng bà dậy sớm nấu cháo cho em, trưa chiều có bữa phụ hết. Đấy là còn chưa kể mở mắt bà đã đặt cốc sữa bầu đầu giường. Lúc nào bà cũng sợ em yếu, con không có sức, thiếu chất.

Chồng em thì chán, có mẹ chăm vợ đỡ rồi chẳng thèm quan tâm xem vợ như thế nào. Thậm chí hôm em đau đẻ, ông còn cùng bạn đi phượt mãi Hà Giang. Em đẻ xong ông ấy vẫn còn chưa về tới nơi ấy.

Song đợt này dịch covid, công ty em không làm ăn được. Cho nghỉ không lương một lũ. Chán đời em thất thểu về nhà ôm con. Mẹ chồng em nhìn con dâu cứ ra vào thở than mới hỏi chuyện. Nghe em kêu thất nghiệp, bà bảo:

“Ui giời, tình hình chung, biết làm sao được. Hết dịch sẽ ổn. Con đừng lo”

Nói rồi bà vào phòng hí hoáy 1 lát rồi đi ra cầm trên tay sấp tiền:

“Con cầm 30 triệu này mà chi tiêu trong thời gian nghỉ việc. Hết dịch đi làm trở lại thì thôi, chứ còn nghỉ thì mẹ sẽ đỡ con về khoản kinh tế. Con không phải lo lắng gì hết”.

Ui, nghe mẹ chồng em nói mà em cảm động quá mọi người ạ. Đấy người ta cứ bảo mẹ chồng nàng dâu khác máu tanh lòng, chứ em thấy mẹ chồng em thương dâu như con đẻ ấy.